Từ bàn tay thợ Thanh Hóa đến làng nghề Kế Môn

20:18 | 26/02/2026
Từ Thanh Hóa đến Kế Môn, hành trình của nghề kim hoàn Việt Nam không chỉ tạo nên trang sức, mà còn gìn giữ một di sản vàng son của văn hóa dân tộc…

Bước chân người thợ và khởi nguyên một nghề

Cách đây hơn 270 năm, ở làng Cẩm Tú, huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa, một chàng trai sinh ra trong gia đình nông dân sớm mang trong mình khát khao khác lạ: được chạm vào kim loại quý, hiểu về nghệ thuật chế tác tinh xảo mà thời bấy giờ gần như chỉ thuộc về người Hoa. Người đó là Cao Đình Độ, người sau này được coi là ông tổ nghề kim hoàn Việt Nam.

Ở thế kỷ XVIII, nghề kim hoàn ở đất Việt phần lớn do thợ người Hoa định hình kỹ thuật và giữ bí quyết, đặc biệt tại các đô thị lớn như Thăng Long. Những kỹ thuật đúc, chạm khắc, nạm đá quý được xem là nghệ thuật cao cấp, phục vụ cung đình, quan lại và giới thượng lưu. Với một người Việt bình thường, mong muốn tiếp cận nghề này dường như là giấc mơ xa vời. Trong bối cảnh ấy, khát vọng của chàng trai xứ Thanh không chỉ là ước mơ nghề nghiệp, mà còn là mong muốn vượt qua rào cản vô hình giữa người bản địa và một nghề được xem là “bí truyền”.

Khu lăng mộ hai vị tổ sư Cao Đình Độ – Cao Đình Hương, cội nguồn nghề kim hoàn Việt Nam, tại kiệt 175, đường Phan Bội Châu, phường Trường An, TP Huế

Không chấp nhận bó buộc trong vai trò thợ hàn vá kim loại, Cao Đình Độ chọn con đường khác. Ông cải trang thành người Hoa, xin vào làm tại một tiệm vàng bạc ở Thăng Long để học nghề. Những ngày đầu chỉ là việc phụ: quạt lò, lau bàn, mang phôi. Nhưng trong sự lặng lẽ ấy, ông quan sát, ghi nhớ từng thao tác, từng đường chạm của thợ kim hoàn bản địa và thợ Hoa. Không chỉ học kỹ thuật, ông còn kiên trì nắm bắt những bí quyết truyền nghề không thành văn: cách pha hợp kim, cách điều chỉnh nhiệt lửa để kim loại “chín”, cách cầm mũi đục để họa tiết vừa sắc vừa mềm. Giữa mùi khói, ánh lửa và tiếng kim loại chạm nhau, ông luyện cho mình một kỹ nghệ không chỉ dựa vào tay nghề mà còn dựa vào nhạy cảm thẩm mỹ và tâm hồn của người nghệ nhân.

Những tháng ngày ở Thăng Long không chỉ tạo nên một người thợ lành nghề. Chúng còn bồi đắp trong Cao Đình Độ một ý thức khác: nghề kim hoàn, nếu chỉ dừng ở chỗ sao chép, sẽ không thể trở thành di sản. Muốn nghề sống được trong lòng cộng đồng, phải có con người, có làng nghề, có truyền dạy và có bản sắc. Ý nghĩ ấy âm thầm lớn dần, để rồi khi tay nghề đã vững, ông chọn một hướng đi khác: mang nghề vào Nam.

Làng ven phá Tam Giang và ngọn lửa không tắt

Hành trình Nam tiến thời bấy giờ chưa bao giờ là dễ dàng. Trên đường đến Phú Xuân – kinh đô mới sau chiến thắng của nhà Tây Sơn – gia đình Cao Đình Độ gặp tai nạn khi qua sông Ô Lâu. Ông và người thân may mắn được người dân làng Kế Môn cứu giúp. Từ một biến cố, ông hiểu rằng số phận đã chọn vùng đất này cho bước ngoặt đời mình.

Bia khắc ghi tổ nghề kim hoàn tại TP Huế

Kế Môn là một làng ven phá Tam Giang, nơi người dân sống bằng nghề nông và nghề chài. Nhịp sống chậm, gió mặn, bùn lầy và những mái nhà thấp nép mình bên mặt nước. Không phải trung tâm buôn bán sầm uất, càng không phải nơi có truyền thống kim hoàn. Nhưng chính ở vùng đất tưởng như lặng lẽ ấy, Cao Đình Độ nhìn thấy điều mình cần: một cộng đồng cần sinh kế mới và sẵn sàng học nghề.

Ông quyết định dừng chân, mở lò, truyền dạy nghề kim hoàn. Không chỉ là cách chạm khắc, nạm bạc hay điều chỉnh lửa nung, ông truyền cả tinh thần của nghề: sự kiên nhẫn, sáng tạo và tấm lòng tỉ mỉ trong từng chi tiết nhỏ. Học nghề, vì thế, không chỉ là tiếp nhận kỹ thuật mà còn là lĩnh hội một nghệ thuật sống. Từ những bàn tay còn vụng về, người dân Kế Môn dần trở nên tinh xảo trong từng nét chạm, từng đường viền trên trang sức vàng bạc. Làng nghề hình thành từ những gian bếp nhỏ, từ những lò lửa dựng tạm bên hiên nhà.

Làng Kế Môn (Huế) – cái nôi của kim hoàn bản địa Việt, bền bỉ giữa biến động giá vàng thời hiện đại

Tài năng của Cao Đình Độ không lâu sau đã thu hút sự chú ý của triều đình. Vua Quang Trung từng mời ông cùng nhóm thợ nghiên cứu, chế tác vật phẩm vàng bạc cho cung đình. Những sản phẩm không chỉ đáp ứng yêu cầu mỹ thuật, mà còn thể hiện sự tiếp biến: kỹ thuật tinh xảo học được từ người Hoa, nhưng đường nét, hoa văn và bố cục mang hồn Việt. Đến thời vua Gia Long, khi triều Nguyễn thành lập, tài nghệ và phẩm chất của ông càng được trân trọng. Năm 1810, khi Cao Đình Độ qua đời ở tuổi 66, vua Gia Long ban tặng danh hiệu “Đệ nhất tổ sư nghề kim hoàn Việt Nam”, cho phép xây lăng mộ trang nghiêm như quan chức cao cấp.

Con trai ông, Cao Đình Hương, người kế nghiệp và tiếp tục lan tỏa kỹ nghệ, được phong “Đệ nhị tổ sư” và yên nghỉ cạnh cha. Dưới triều các vua Khải Định và Bảo Đại, công lao của hai vị tổ sư tiếp tục được sắc phong, ghi nhận. Những tấm bia, sắc chỉ và lăng mộ ở Kế Môn không chỉ là chứng tích lịch sử, mà còn là “mốc ký ức” của một nghề đã bén rễ và lớn lên cùng làng.

Câu chuyện về Cao Đình Độ không chỉ là lịch sử của một cá nhân. Đó là hành trình của một nghề: từ ngoại nhập đến bản địa hóa, từ kỹ thuật sang di sản. Những bước chân từ Thanh Hóa đến Kế Môn trở thành biểu tượng cho con đường dài của kim hoàn Việt Nam – con đường của tiếp nhận, chọn lọc, thích nghi và sáng tạo.

Dưới bàn tay của các thế hệ học trò và con cháu ông, Kế Môn từng bước trở thành trung tâm kim hoàn nổi tiếng của vùng Đàng Trong. Sản phẩm không chỉ phục vụ đời sống dân gian mà còn đáp ứng nhu cầu của giới quan lại, cư dân kinh thành Huế. So với nhiều nơi khác, trang sức Kế Môn được đánh giá cao bởi tay nghề tinh xảo và họa tiết độc đáo – dấu ấn sáng tạo của từng nghệ nhân. Những họa tiết hoa lá, long phụng, mây nước… không chỉ đẹp ở đường chạm mà còn ở “hơi thở” văn hóa được gửi gắm trong đó.

Vàng không chỉ là kim loại, mà là ký ức văn hóa

Ngày nay, khi nhắc đến kim hoàn truyền thống Việt Nam, người ta biết đến nhiều vùng nghề: làng vàng bạc Châu Khê (Hải Dương), nghề chạm bạc Đồng Xâm (Thái Bình), nghề dát vàng Kiêu Kỵ (Hà Nội)… Mỗi nơi mang một dấu ấn kỹ thuật, một phong vị thẩm mỹ riêng. Nhưng Kế Môn vẫn giữ vị trí đặc biệt trên bản đồ nghề, bởi đây chính là tâm điểm phát khởi của kim hoàn bản địa Việt Nam – nơi nghề không chỉ được học, mà được “cấy rễ” vào đời sống cộng đồng.

Bước vào những xưởng kim hoàn ở Kế Môn hôm nay, ta nghe tiếng búa lách cách đều đặn, cảm nhận mùi kim loại nóng, dõi theo những bàn tay điêu luyện mài dũa từng chi tiết nhỏ. Có những xưởng đã qua nhiều thế hệ, tường ám khói, bàn gỗ sờn mép, nhưng ánh mắt người thợ thì vẫn sáng khi cúi xuống mặt kim loại. Nghệ nhân Trần Duy Mộng, với gần nửa thế kỷ gắn bó, vẫn say mê sáng tạo và truyền nghề cho lớp trẻ, giữ cho lửa nghề không bao giờ tắt. Ông từng chế tác những tác phẩm như đôi guốc hoàng gia bằng kim loại; nhiều món trang sức được trưng bày tại các cuộc thi thủ công mỹ nghệ quốc gia – minh chứng cho sự giao thoa giữa truyền thống và sáng tạo đương đại.

Không chỉ là một nghề thủ công, kim hoàn còn là một hiện thực văn hóa: mỗi sản phẩm chứa đựng tâm hồn người thợ, là bản giao hưởng giữa nghệ thuật và kỹ thuật. Giữa năm 2025, khi giá vàng trong nước biến động mạnh, nhiều người nhìn kim loại quý như một kênh đầu tư. Nhưng ở Kế Môn, những nghệ nhân vẫn bền bỉ với công việc, không chỉ vì lợi nhuận mà vì lòng yêu nghề, niềm tự hào với truyền thống và khát vọng giữ gìn tinh hoa cha ông. Nguyên liệu có thể đắt đỏ, thị trường có thể đổi thay, nhưng giá trị nghệ thuật và bản sắc nghề vẫn trường tồn.

Mỗi năm, vào ngày giỗ tổ nghề vào tháng 2 âm lịch, các nghệ nhân từ khắp nơi lại tụ hội về Kế Môn và một số vùng nghề khác để dâng hương tưởng nhớ hai vị tổ sư Cao Đình Độ – Cao Đình Hương. Khói hương bảng lảng trên những bức hoành phi, tiếng chuông, tiếng bước chân trên lối gạch cũ… tạo nên một không gian linh thiêng mà gần gũi. Nghi lễ không chỉ là sự tri ân tiền nhân, mà còn là lời nhắc về trách nhiệm nối tiếp truyền thống. Trong khoảnh khắc ấy, người thợ không chỉ là người làm ra sản phẩm, mà là người giữ mạch ký ức của một cộng đồng nghề.

Giữa những bảng giá vàng nhấp nhô theo từng ngày, điều khiến ta dừng lại suy ngẫm chính là giá trị thật sự của kim hoàn: không chỉ là vật chất, mà là tinh hoa văn hóa, là sự kiên định với nghề và tình yêu dành cho lao động thủ công. Từ ngày một người thợ xứ Thanh quyết tâm học nghề đến hôm nay, khi làng Kế Môn trở nên trù phú, nghề kim hoàn Việt Nam đã đi trọn con đường vàng son của cái đẹp, của truyền thống và của trái tim con người.

Giữa nhịp sống hối hả và những biến động kinh tế, bài viết này như lời mời bạn đọc trở về cội nguồn – tìm lại con đường vàng son của tinh thần sáng tạo và ký ức nghề nghiệp. Bởi cuối cùng, giá trị bền vững không nằm ở những con số tạm thời, mà ở những câu chuyện được giữ qua thời gian, trong từng bàn tay thợ đang lặng lẽ giữ lửa cho một nghề truyền thống Việt Nam.

Văn Tuân /VNF

Tin cùng chuyên mục

Từ ngày 1 đến 8.3.2026, Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam phát động 'Tuần lễ Áo dài' và đồng diễn dân vũ trên toàn quốc, chào mừng ngày Quốc tế..
11:46 | 26/02/2026
Sáng 24-2 (tức mùng 8 tháng Giêng), cuộc tọa đàm về “Hình tượng ngựa trong văn hóa Việt” và đấu giá 4 tác phẩm của họa sĩ Lê Trí Dũng đã diễn ra tại K..
13:32 | 25/02/2026
Chiều xuống trên thôn Thanh Vinh (xã Thanh Kỳ, tỉnh Thanh Hóa), khói rơm bảng lảng giữa những nếp nhà đơn sơ. Trong không gian ấy, tiếng khung cửi kẽo..
18:08 | 24/02/2026
Làng nghề truyền thống thích ứng và phát triển trong nhịp sống hiện đại nhờ vào những làn gió mới.
19:09 | 22/02/2026
Phía sau cánh cửa phòng mổ tại Bệnh viện Việt Đức không chỉ là 'cuộc chiến với tử thần' mà còn là hành trình chuyển giao sự sống đầy thiêng liêng, nơi..
21:28 | 21/02/2026
Trong 3 ngày đầu năm mới Bính Ngọ, Trung tâm hoạt động văn hóa, khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám đón hơn 55.000 lượt khách tham quan, du xuân và xin c..
22:13 | 20/02/2026
Mùa thu vừa qua, ông Ya Saky (thôn Diom, xã D’ran) đã hơn 76 tuổi, nhưng ông vẫn nổi bật trong dàn nhạc cụ dân tộc bởi tiếng khèn bầu dìu dặt, tu tu h..
08:27 | 18/02/2026
Những ngày cận tết, làng nghề bánh chưng Tranh Khúc bước vào thời điểm sản xuất nhộn nhịp nhất trong năm với sản lượng hơn 1 triệu chiếc phục vụ thị t..
15:26 | 17/02/2026
Dưới bóng lũy tre xanh ngát, làng Phú Vinh, thuộc Chương Mỹ, Hà Nội, tựa như một bức tranh đồng quê yên bình, nơi những bàn tay tài hoa của người nghệ..
17:10 | 16/02/2026
Quất Động, mảnh đất nhỏ bé thuộc Thường Tín, Hà Nội, đã trở thành một trong các làng nghề truyền thống ở Hà Nội nổi tiếng với nghề thêu tay truyền thố..
17:02 | 16/02/2026

          Chung nhan Tin Nhiem Mang

Giấy phép hoạt động 2455/GP-TTĐT STTTT Hà Nội 22/8/2022
Chịu trách nhiệm Quản lý nội dung: Nguyễn Lưu Ly - Giám đốc

NGƯỜI LÀM NGHỀ - VÌ MỘT QUỐC GIA PHỒN THỊNH
Trưởng Ban Biên tập Nguyễn Việt Thắng * Hotline 0907775995
Trụ sở: Số 226 Vạn Phúc, Liễu Giai, Q.Ba Đình, Thành phố Hà Nội
Nhà khách La Thành-Văn phòng Chính phủ * P. 206 Tầng 2 Nhà A
TEL:
(024) 39 195 195 * Email: Nguoilamnghe.com.vn@gmail.com
VPĐD Hải Phòng: Số 12 Lô 59 Khu TĐC Vinhomes, Q.Hồng Bàng
Trưởng Văn phòng Đại diện: Bùi Mạnh Tuấn * TEL: 
093 12345 85

VĂN PHÒNG ĐẠI DIỆN - ĐÔNG NAM BỘ TẠI TP. HCM
VPĐD TP. HCM: Số 138 Đường Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 3
Trưởng Văn phòng Đại diện: Hồng Phong * TEL:
(028) 39 181920

® CHUYÊN TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ NGƯỜI LÀM NGHỀ
(*) Không sao chép dưới mọi hình thức

Vận hành bởi Công ty TNHH Chuyên trang Người Làm Nghề
icon up