Ta đến, ta đi, rồi vài tháng sau chỉ còn nhớ mang máng những con đường đã đi qua, những quán ăn đã ghé lại. Nhưng cũng có những nơi âm thầm ở lại trong ký ức. Không bởi sự xa hoa. Không bởi những lời quảng cáo mỹ miều. Mà bởi cảm giác bình yên đến lạ mà nơi ấy mang lại. Arora Home Pleiku là một nơi như thế.
Tôi đến Pleiku vào một chiều đầy nắng.

Thành phố cao nguyên hiện ra trước mắt với những con dốc thoai thoải, những hàng thông lặng lẽ và bầu trời cao đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay là có thể chạm vào.

Sau một ngày dài di chuyển, điều tôi mong muốn không phải là một căn phòng thật sang trọng.
Tôi chỉ cần một nơi đủ yên để nghỉ ngơi.
Đủ ấm để cảm thấy mình được chào đón.
Và đủ đẹp để sáng hôm sau thức dậy vẫn muốn mở cửa đón một ngày mới.
Khi bước chân vào Arora Home, tôi có cảm giác như vừa tìm được điều mình cần.
Không gian ở đây không phô trương.
Mọi thứ được sắp đặt nhẹ nhàng và tinh tế.
Màu gỗ ấm.
Ánh sáng dịu.

Những ô cửa kính lớn mở ra khoảng trời rộng.
Không có cảm giác của một nơi lưu trú tạm thời.
Mà giống như đang bước vào ngôi nhà của một người bạn thân quen.
Rồi buổi sáng đầu tiên ở Pleiku.
Tôi kéo nhẹ tấm rèm cửa.
Thành phố hiện ra trong làn sương mỏng.
Những mái nhà xa xa còn ngái ngủ.

Ánh nắng đầu ngày len qua ô kính, chạm lên sàn gỗ, phủ lên căn phòng một màu vàng rất dịu.
Tôi pha một tách cà phê.
Ngồi lặng bên cửa sổ.
Không điện thoại.
Không email.
Không công việc.
Chỉ có tôi và thành phố đang từ từ thức giấc.
Đã rất lâu rồi tôi mới có cảm giác bình yên đến vậy.

Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất về Arora Home lại nằm trên sân thượng.
Khu rooftop của nơi này đẹp theo một cách rất riêng.
Không phải kiểu sang trọng hào nhoáng.
Không phải những góc check-in được sắp đặt cầu kỳ.
Mà là vẻ đẹp của sự thoáng đãng và tự do.
Buổi sáng ngồi nhâm nhi cà phê nhìn nắng lên từ phía chân trời.
Buổi chiều ngắm mặt trời từ từ lặn xuống sau những mái nhà của phố núi.
Buổi tối để gió cao nguyên lùa qua mái tóc.
Ngồi thật lâu mà chẳng cần làm gì cả.
Ở độ cao ấy, Pleiku bỗng trở nên nhỏ bé và dịu dàng hơn rất nhiều.
Tôi chợt hiểu vì sao người ta vẫn thường yêu những thành phố cao nguyên.
Bởi ở đó, thời gian dường như trôi chậm hơn.
Tôi cũng thích khu bếp chung của Arora Home.
Một tiện ích tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang đến cảm giác gần gũi vô cùng.
Có những buổi tối tôi bắt gặp vài vị khách đang cùng nhau chuẩn bị bữa ăn.
Có tiếng cười.
Có tiếng trò chuyện.
Có mùi thức ăn thơm lan trong không gian.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi không còn cảm giác mình đang ở khách sạn.
Mà như đang sống trong một cộng đồng nhỏ của những người xa nhà.
Điều đặc biệt nhất ở Arora Home không nằm ở diện tích phòng.
Không nằm ở giá tiền.
Cũng không nằm ở những tiện nghi hiện đại.
Mà nằm ở sự chăm chút hiện diện trong từng chi tiết.
Một chiếc ghế nhỏ cạnh cửa sổ.
Một góc ban công đón nắng.

https://share.google/Z20PRL2JlQBGvm2p2
Một khoảng không gian chung để đọc sách, làm việc hay đơn giản là ngồi ngắm thành phố.
Tất cả đều cho thấy nơi này được tạo nên bằng sự tử tế.
Mà sự tử tế trong ngành dịch vụ luôn là điều khiến khách hàng nhớ lâu nhất.
Ngày rời Pleiku, tôi đứng rất lâu bên ban công.
Thành phố vẫn bình yên như ngày đầu tôi đến.
Gió vẫn thổi nhẹ.
Nắng vẫn trải dài trên những mái nhà.
Tôi nhận ra mình đã có thêm một nơi để nhớ.
Một nơi không chỉ cho tôi một chỗ nghỉ chân.
Mà cho tôi những khoảng lặng quý giá giữa cuộc sống đầy vội vã.
Nếu một ngày nào đó quay lại Pleiku, tôi biết mình sẽ trở về đâu.
Bởi có những nơi chỉ là khách sạn.
Nhưng cũng có những nơi khiến người ta cảm thấy mình thuộc về.
Với tôi, Arora Home Pleiku chính là một nơi như thế.
Một góc bình yên giữa phố núi.
Một nơi để trở về.
Dù chỉ là trong ký ức.
Hữu Khánh